Chuyến đi Dalak vừa rồi đã mở ra cho tôi nhiều điều. Một chuyến đi thú vị! Tất nhiên rồi! Những điều ý nghĩa thì không thể kể hết! Tôi và các bạn trở thành thân thiết hơn, Tây Nguyên là vùng đất gợi lên những cảm xúc mới lạ, cần phải tiếp tục khám phá! Và điều quan trọng là tôi hiểu được cuộc sống của những vùng đất cách đây khoảng 20 năm được gọi là vùng “kinh tế mới”. 20 năm trước, thiếu điện, thiếu nước, thiếu ăn, thiếu mặt,… và thiếu rất nhiều thứ nữa! Nhưng những con người ấy vẫn kiên trì bám lấy cuộc sống dù khó khăn, dù thiếu thốn, dù gian khổ! Đấy chẳng phải là một bài học lớn về lòng can đảm, sự kiên cường, và ý chí của con người hay sao? Thật thú vị khi tiếp xúc với những người đồng hương và được ăn tô bún, tô mì mang hương vị xứ Quảng giữa vùng cao nguyên đất đỏ, vùng đất đâu chỉ có cafe, đâu chỉ có rừng núi, đâu chỉ có những con suối, những buôn làng, mà ở đó còn chất chứa biết bao bài học quí giá, những bài học mà nhiều khi đi hết cả cuộc đời này ta cũng không thể học xong! Hẹn ngày trở lại Phước An, Buôn Đôn, Thác Draysap! Và hẹn ngày trở lại để tiếp tục khám phá Tây Nguyên!
Archive for the ‘Random thought’ Category
Mot chuyen di thu vi
May 4, 2006Lam viec theo thoi quen
March 27, 2006Con người thường làm việc theo thói quen. Và chắc đã có không ít công trình nghiên cứu về thói quen làm việc của con người. Cá nhân tôi cũng là một nô lệ của thói quen. Điều này dẫn đến hệ quả là khi bắt nhịp được công việc, hiệu suất làm việc sẽ rất cao. Ngược lại khi nghỉ ngơi hoặc lười biếng vài ngày thì công việc dường như dậm chân tại chỗ trong một thời gian dài sau đấy. Câu hỏi tự nhiên đặt ra: làm thế nào để khắc phục tình trạng này? Để trả lời câu hỏi này có thể cần cả một công trình nghiên cứu công phu, nhưng theo lời khuyên của một số người thành đạt mà tôi được biết và được tiếp xúc, những mẹo sau đây có thể được sử dụng.
(1) Hầu như người ta không thể không làm việc theo thói quen vì thế thì phải tận dụng ưu điểm của nó bằng cách rèn luyện những thói quen tốt mỗi ngày và loại bỏ những thói quen không tốt. Đây là điều tôi học hỏi được qua thầy Hàn Thế Thành. Ban đầu là tập thói quen tốt trong coding rồi việc sử dụng hai từ “thói quen tốt” và “thói quen không tốt” cũng trở thành thói quen trong các tiết dạy của tôi. Tôi thường hay trễ hẹn và có một thời gian, việc đi trễ đã trở thành thói quen. Một thói xấu nữa là hay để công việc tràn từ ngày này sang ngày khác, khi nước đến chân mới nhảy… Tất cả đều là thói quen. Những thói quen xấu này có thể hoàn toàn bị loại bỏ nếu chúng ta kiên trì tập luyện và thay thế bằng những thói quen tốt. Đòi hỏi : không bao giờ được thỏa hiệp với bản thân.
(2) Hạn chế việc gián đoạn khi làm việc, khi viết luận văn, khi tham gia một dự án (không có nghĩa là làm việc 24/24). Thông thường người ta dễ bị hút vào một công việc nếu đã bắt nhịp được. Dân FPT có câu: “Con đường chúng ta đi không có trạm dừng chân. Nếu có ai mệt mỏi đến nổi không thể đi tiếp thì hãy cố gắng mà chạy”. Tuy nhiên ai trong chúng ta cũng cần có những quảng lặng, nếu không thì đời này còn ý nghĩa gì nữa chứ. Một programmer mà cứ hì hục coding ngày này qua tháng nọ với áp lực kiểu như tuyên ngôn của FPT thì có lúc cũng bị “tẩu hỏa nhập ma”. Ở đây, lạm bàn một chút về internal branding của FPT. Tuyên ngôn trên có thể khiến cho người ta ngầm hiểu rằng FPT không quan tâm đến việc chăm sóc nhân viên của mình. Thế thì đâu là ý nghĩa nhân sinh của thương hiệu FPT nếu ngay cả nhân viên của họ cũng phải làm việc không được nghỉ ngơi vì quyền lợi của… các ông tai to mặt lớn. Câu nói trên chỉ nên là tuyên ngôn của một nhóm hoặc một tổ chức phi lợi nhuận chứ không nên là của một công ty mà lợi nhuận (và các thủ đoạn kinh doanh) là điều mà người ta đặt lên trên hết như FPT. Còn rất nhiều điều đáng bàn về FPT và xin để dành bình luận vào một dịp khác. (Về khái niệm internal branding có thể xem thêm Tôn Thất Nguyễn Thiêm, Dấu Ấn Thương Hiệu: Tài Sản và Giá Trị, Tập 1: Từ Trọng Lực đến Chức Năng, Nhà xuất bản Trẻ, 2005) Trở lại với đề tài thói quen, cần phải khẳng định nghỉ ngơi là tối cần thiết nhưng sau khi nghỉ ngơi hãy bắt nhịp công việc càng sớm càng tốt, tránh tình trạng đem theo dư âm của những ngày nghỉ vào công việc. Ngoài ngày nghỉ cuối tuần thì mỗi tháng nên có một kỳ nghỉ 2-3 ngày. Khi nghỉ ngơi thì nên quên đi hết mọi sự “thế thái nhân tình” để tìm kiếm cho mình nụ cười trong cảm giác thật sự thoải mái. Các trợ thủ đắc lực : gia đình, bạn bè, du lịch sinh thái, âm nhạc, sách của Spencer Johnson.
That bai
March 8, 2006Hôm nay (8/3) Chelsea thất bại, Mourinho nói : “Đó là bóng đá”. Chelsea vẫn đang có một mùa bóng không đến nỗi nào và những danh hiệu vẫn đang chờ họ. Hôm nay tôi cũng thất bại. Nhưng tôi biết mình cần phải tiếp tục. Vì nhiều điều tốt đẹp vẫn đang chờ đợi phía trước và vì ĐÓ LÀ CUỘC SỐNG.
—————-
“I used to sing those songs for the liberal organizations, you know, all that stuff you never liked me to do. Well, Jack Woltz didn’t like it either. He called me a Communist, but he couldn’t make it stick. Then I snatched a girl he had saved for himself. It was strictly a one-night stand and she came after me. What the hell could I do? Then my whore second wife throws me out. And Ginny and the kids won’t take me back unless I come crawling on my hands and knees, and I can’t sing anymore. Godfather, what the hell can I do?”
Don Corleone’s face had become cold without a hint of sympathy. He said contemptuously, “You can start by acting like a man.” Suddenly anger contorted his face. He shouted. “LIKE A MAN!” He reached over the desk and grabbed Johnny Fontane by the hair of his head in a gesture that was savagely affectionate. “By Christ in heaven, is it possible that you spent so much time in my presence and turned out no better than this? A Hollywood finocchio who weeps and begs for pity? Who cries out like a woman – ‘What shall I do? Oh, what shall I do?’”
What do we write for?
January 23, 2006Nhân đọc bài báo Sinh viên công nghệ thông tin: Số lượng át chất lượng?, tôi muốn bàn về chuyện viết báo. Bài báo trên đây có cái title có vẻ rất hấp dẫn nhưng nội dung chẳng có ý nghĩa gì nhiều. Theo tôi những bài như thế này đáng gọi là lá cải, ba phải, nói những điều ai cũng biết, nói qua nói lại rồi huề cả làng, nhất là tôi chẳng biết họ hướng đến đối tượng đọc giả nào và họ viết vì cái gì. Nhuận bút? Bài báo trên, chẳng hạn, không thấy đưa ra một số liệu nào, vậy mà nhắc đến số lượng rồi chất lượng. Đáng tiếc là dạng bài này xuất hiện ngày càng nhiều, kể cả trên những tờ báo có uy tín. Tin chắc là tác giả viết về vấn đề không phải chuyên môn của mình. Lỗi tại ai? Biên tập? phóng viên? Và có thể là cả đọc giả, vì chúng ta quá dễ dãi!
Tôi cũng có ý định viết bài gởi cho báo nhưng trước tiên phải luyện blogging cho nhuần nhuyễn đã. Có điều chắc chắn là tôi biết mình viết vì cái gì, viết cho ai.
What a wonderful term!
January 22, 2006Thi học kỳ xong sáng hôm qua. Tất cả mọi thứ đều ổn và vượt quá mong đợi. Xét tuyển bên kinh tế cũng đã xong. Chuyên ngành du lịch. Chiều qua me có phone cho mình hỏi khi nào về. Nói chuyện một lúc, mình khoe là đã vào được ngành du lịch nhưng me chẳng khen ngợi gì hết! Thấy hơi buồn! Biết sao được vì từ trước đến nay ba me luôn tin tưởng tuyệt đối con trai cưng. Anh X nói rất hãnh diện vì mình. Cảm ơn anh! Em sẽ tiếp tục cố gắng!
Mình có được hai ngày nghỉ ngơi! Sau đó lại bắt tay làm việc tiếp! Trước hết là soạn một số bài về php cho lớp. Đây là công việc rất có ý nghĩa với mình, có lẽ là điều cuối cùng mình có thể làm cho các bạn 2K2.
Happy new year!!!
January 19, 2006Tết đến rồi. Còn hai môn nữa cần phải giải quyết. Hai môn không khó nhưng mình chẳng thấy có ích nên lười học quá! Hôm nay cũng đã quyết định sẽ bỏ cuộc. (…) Buồn lắm và có thể sẽ hối hận nhưng cũng phải chấp nhận thôi! Ngày mai sẽ biết kết quả xét tuyển bên kinh tế. Đây mới là điều đáng quan tâm và chờ đợi (…). Mình đang hồi hộp lắm! Tuy nhiên, lòng tin là rất lớn! Mọi chuyện sẽ đâu vào đấy cả! Tết này sẽ đi chơi thật nhiều để chuẩn bị cho trận chiến lớn!
Blog dạo này thưa vì mình bận thi và cũng đang chuẩn bị chuyển database sang host mới (sẽ nhờ HTH mua sau Tết). Một số bài riêng tư (tình cảm lâm ly bi đát) và một số bài không còn phù hợp đã được xóa.
Bây giờ phải về. Mệt lắm rồi! Tối nay lại phải chạy đua cùng thời gian! Cố lên vitcon! Come on! Come on! Though you’ll go alone!
Có việc nên phải nán lại một tí! Sẵn viết về việc luận văn luôn! Đang có tiến triển rất khả quan. ASP.NET đã xuất được SVG. Vướng mắc đầu tiên đã bị killed. Vướng mắc thứ hai là làm sao mỗi đối tượng sẽ hiểu thao tác (click chẳng hạn) để tương tác với database và kết quả trả về làm sao xuất hiện trên trang chủ. (SVG nằm trong embed hoặc iframe) Ngày mai sẽ đi in cuốn SVG và Ajax để Tết này luyện. Có thể tháng 5 sẽ không hoàn thành kịp luận văn nhưng nếu làm xong sẽ thành công.
Hôm trước có viết về các ý tưởng kinh doanh ở Hội An nhưng chưa post lên kịp. Hẹn lần sau!
Funny
December 24, 2005Cách đây hai năm, tôi có email cho một người bạn trong những ngày Noel buồn ở Sài Gòn. Bây giờ đọc lại thấy buồn cười nhưng cũng có những điều đáng để suy ngẫm. Hai năm cũng khiến suy nghĩ của tôi thay đổi nhiều.
—————————–
Thời gian này trời lạnh, khoảng 22-26 độ, đúng như ý thích nhưng sao mình cảm thấy buồn buồn. Noel năm nay dự tính đi chơi với các bạn nhưng chắc là kế hoạch bị phá sản, thi học kỳ đến nơi rồi mà chưa ôn bài xong nữa. Người ta nói như vậy là lì lợm đó! Bữa nay tự nhiên thấy tội nghiệp, thấy thương một người quá! Biết ai không? Hắn là vitcon. Mọi người hay gọi là vitcon xauxi (gọi là xauxi nhưng đẹp trai và tốt bụng khỏi phải nói luôn!) Còn tại sao lại tội nghiệp hả? Cũng không biết nữa!
Sài Gòn mùa Noel và Tết dương lịch vui nhất nhưng sao thấy lòng buồn tênh, trống rỗng, chỉ muốn chui vào xó xỉnh nào đó để một mình, một bóng ngồi khóc, nhưng cũng chẳng biết tìm đâu ra một nơi như thế nữa! Cuộc sống cuốn con người ta đi nhanh quá, mình càng muốn đi chậm thì nó càng cuốn mình đi nhanh. Nhanh đến nỗi bỏ quên rất nhiều thứ, gia đình, tình yêu, bạn bè… Hơn bao giờ hết, thấy nhớ Hội An, thấy nhớ ba mẹ, nhớ các bạn. Trời ơi! 20 năm rồi còn gì! 20 năm sống trên đời mà nhìn lại sau lưng chỉ là một khoảng trống, trống rỗng. “Đời con gái cũng cần dĩ vãng, mà em tôi chỉ còn tương lai…”. Mình đâu phải là con gái đâu mà yếu ớt vậy chứ! Tương lai đâu biết chắc sẽ tươi sáng, quá khứ thì quá nhiều chuyện mình muốn quên, thôi thì hãy tận hưởng hiện tại, hưởng cái se lạnh của Giáng Sinh, tự thưởng cho mình một ấm trà (thời buổi này uống trà cũng khó khăn lắm!), mua cho mình một cái áo ấm thật đẹp. Rồi kiếm một quán nào đó mà mình chưa bao giờ để mắt tới, ghé vào ăn cháo vịt; rồi qua khu chợ Nhỏ ăn Cao Lầu, cơm gà thì phóng xe 100km về nhà nhờ mẹ nấu cho! Cái gì cần cũng có cả! Nhưng nhớ Hội An quá! Giờ này lại muốn đi bộ lên chùa Cầu, muốn ra bờ sông uống nước mía, muốn xuống biển xới tung cát lên, muốn quậy phá, muốn tinh nghịch, muốn trốn học như thời mẫu giáo, muốn đi câu cá, muốn được thả diều. Lạ thật! Mình có sống ở đó được bao lâu đâu mà lại thấy nơi đó quá đỗi thân thương. Cuộc đời là vậy, đôi khi buồn vui không hiểu được, đôi khi đúng sai không phân biệt, đôi khi yêu ghét không rõ ràng. Không phải chuyện gì cũng có thể giải thích tại sao được! Nhưng dù sao đi nữa, hãy cố lên vitcon ơi! Hãy tự tin hơn nữa! Đừng buồn! Đừng khóc! (Khi khóc chẳng ai đẹp trai cả!). Hãy yêu thương mình! Hãy yêu thương tất cả mọi người! Bởi vì vitcon giỏi nhất nhà, ngoan nhất nhà!
How long do dreams come true?
December 15, 2005Tuần trước, có hai hình ảnh làm tôi hơi xúc động. Cảnh Terry, Pirlo ôm chầm lấy Jose Mourinho và Accelotti sau khi ghi bàn. Chợt nhớ lại ước mơ từ lúc nhỏ là trở thành HLV bóng đá. Dino Zoff là thần tượng từ năm 2000, bây giờ thêm gã Mourinho (vì thích cái tính kiêu ngạo của hắn và hắn cũng thích The God Father như mình
). Mong sao “tóc đuôi ngựa”, Batigol, và Maldini cũng sớm trở thành HLV. Nhưng mà làm HLV được học trò kính trọng, dù chỉ là học trò cưng, như Mourinho và Accelotti cũng không dễ dàng gì. Thôi thì tự an ủi rằng mai này làm sếp thì cũng ráng lập ra đội bóng và tự phong cho mình chức HLV.
When will March come?
December 15, 2005Hôm qua đọc được tin Bill Gates đang “săn người” bên Ấn Độ, nghe đâu chừng 1000 tên nữa cho đủ 5000 tên. Những tên xuất sắc sẽ làm việc trực tiếp với bác Bill. Chợt nghĩ không biết bao giờ hắn mới “ghé” Việt Nam chơi. Rồi không biết bao giờ Việt Nam mới có một Microsoft. Bao giờ cho đến tháng ba nhỉ?